Sɑᴜ ᴄᴜᴏ̣̂ᴄ ᴄһᴀ̉ʏ ᴍάᴜ пɡᴜᴏ̂̀п ʟᴜ̛̣ᴄ ƌᴀ̂̀ʏ ƌɑᴜ ƌᴏ̛́п, пᴇ̂̀п ᴋɪпһ тᴇ̂́ Tһᴀ̀пһ ρһᴏ̂́ ѕᴇ̃ “пᴏ̛̉ һᴏɑ һɑʏ Ьᴇ̂́ тᴀ̆́ᴄ”?

Hàng chục ngàn người lao động lũ lượt khăn gói về quê đã khiến các doanh nghiệp ở TP.HCM đối mặt tình trạng khan hiếm lao động trầm trọng. Đây có lẽ là dư chấn đầu tiên sau khi xảy ra một vụ thảm họa.

Chưa dừng lại ở đó, có thể có những phức tạp, nan giải phát sinh do dịch bệnh gia tăng sau làn sóng tản cư, nhưng nhìn về mặt lâu dài và về thực tế xã hội thì “chưa hẳn đã bế tắc”.

Trong khi báo chí vẫn đang sa đà vào việc “khóc thương, cảm động” cho những con người sẵn sàng từ bỏ chốn mưu sinh, những thứ gắn bó bao năm để trở về quê thì một sự thật đằng sau nó còn nguy hiểm hơn nhiều: KHỦNG HOẢNG LAO ĐỘNG thời hậu Covid19.

Tại TP.HCM, theo thống kê chưa đầy đủ, hàng chục ngàn lao động đã về quê và hơn 10.000 người khác đang nhiễm COVID-19 khiến các nhà máy gặp khó khăn khi quay lại sản xuất sau dịch. Kể cả những doanh nghiệp vẫn duy trì sản xuất “3 tại chỗ” và “1 cung đường, 2 điểm đến” vẫn phải than trời vì thiếu lao động.

Bài toán đặt ra là: Làm sao phục hồi sản xuất khi nguồn lao động không vẹn toàn? Nếu không thể tồn tại thì những nhân sự còn sót lại cũng sẽ phải khăn gói ra đi. Và lại có thêm những dòng người rời bỏ TP. Khi doanh nghiệp lao đao và biến mất thì liệu còn cơ hội cho những nhân sự muốn quay lại công việc? TP sẽ mất bao lâu để lấy lại phong độ phồn thịnh như xưa?

Mặc dù chính quyền TP liên tục tung ra các gói hỗ trợ để giữ dân người lao động và hỗ trợ doanh nghiệp, nhưng dòng chảy nhân lực vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Nếu cứ tiếp tục để mất đi nguồn lực lao động, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nền kinh tế, khi mà lực lượng lao động hiện nay là thành phần cốt yếu không thể thiếu trong kinh doanh sản xuất.

Không riêng gì TP.HCM, ngay cả quốc gia có có số dân đông nhất thế giới Trung Quốc cũng đang có nguy cơ thiếu hụt lao động trong thời gian sau đại dịch, nhất là lao động phổ thông trong lĩnh vực sản xuất.

Đài CCTV trích dẫn số liệu của Cục Thống kê nước này cho thấy cuối năm 2019, dân số trong độ tuổi lao động (16 – 59 tuổi) là 896 triệu người, giảm 890.000 so với năm 2018, tiếp tục xu hướng cả chục năm qua. Dân số trong độ tuổi lao động Trung Quốc đạt đỉnh vào năm 2011. Những năm gần đây, lợi thế của thời kỳ dân số vàng đã mất, lao động giá rẻ không còn.

Kể cả những doanh nghiệp vẫn duy trì sản xuất “3 tại chỗ” và “1 cung đường, 2 điểm đến” vẫn phải than trời vì thiếu lao động.

Giải pháp của quốc gia này là gì: Chính quyền TQ đã đưa ra một loạt chiến lược: hạ tiêu chuẩn tuyển dụng, tăng lương, tăng chất lượng hậu đãi, thực hiện mô hình “chia sẻ nhân lực”,… Tuy nhiên, đó chỉ là giải pháp tạm thời và không có tính đổi mới.

Thay vì như thế, có lẽ đã đến lúc cần có sự đẩy mạnh tiến trình chuyển đổi công nghệ, bớt phụ thuộc vào các ngành thâm dụng lao động, xây dựng cơ chế đào tạo chuyên nghiệp. Và phải chăng việc chảy máu nguồn nhân lực, những thay đổi trong hoạt động kinh doanh do đại dịch Covid19 gây ra chính là cơ hội để thay đổi cấu trúc nền kinh tế. Khi cái cũ mất đi thì sẽ có cái mới thay thế. Và trong tương lai sẽ có thêm nhiều doanh nghiệp mới xuất hiện với công nghệ hiện đại để tạo ra nền kinh tế mới?

Chính thực tế đang chứng minh điều đó. Covid19 đã buộc con người phải chuyển mọi hoạt động có thể sang môi trường trực tuyến, thậm chí là cả giáo dục. Từ đó, thúc đẩy quá trình ứng dụng kỹ thuật số hàng loạt vốn diễn ra với tốc độ cực kỳ chậm trước khi đại dịch xảy ra. Các doanh nghiệp cũng chuyển sang sử dụng nhiều công cụ kỹ thuật số theo những cách mới để đảm bảo các yêu cầu về giãn cách và hạn chế tiếp xúc. Chẳng hạn, các đại lý bán ôtô thông qua email, tin nhắn, phần mềm Zoom và ứng dụng Facetime mà không cần thực hiện bất kỳ liên hệ vật lý nào với khách hàng.

Theo kênh NBCnews, một số nhà kinh tế cho rằng việc ứng dụng máy móc tuy làm mất đi một số công việc nhưng cũng tạo ra những công việc mới. Họ lý giải: máy móc giúp giá thành thấp hơn, doanh số bán hàng tăng lên và cần nhiều nhân công để làm ra hàng hóa hơn. Nhân công có thể tham gia những khâu mới, phức tạp hơn mà máy móc không thể thay thế được.

Vậy phải chăng đại dịch là cơ hội để nền kinh tế bước sang một trang mới? Giờ đây các địa phương đang có cơ hội đón một lượng lớn nguồn nhân lực hồi hương. Những tỉnh miền Trung như Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh… xưa nay bị “chảy máu” nhân lực, nay có điều kiện giữ chân, thu hút lao động mà không cần đến bất cứ chiến dịch huy động nào. Còn Thành phố, không chỉ được giảm tải áp lực về dân số (ách tắc, quá tải), mà còn là cơ hội để các doanh nghiệp, đơn vị sử dụng lao động phải có giải pháp để thu hút giữ chân lao động một cách bền vững hơn, hiệu quả hơn theo hướng “tinh, gọn, mạnh”.

Theo tin tức

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *